Chúng ta xem xét một số phương pháp quản lý tài sản – nợ phổ biến nhất bao gồm hợp đồng tài chính tương lai, hợp đồng quyền, hợp đồng trao đổi lãi suất, trần lãi suất, sàn lãi suất và khoảng lãi suất. Các công cụ này được sử dụng nhằm giúp ngân hàng hay khách hàng phòng chống rủi ro lãi suất. Hợp đồng tài chính tương lai là hợp đồng giao hay nhận chứng khoán ở mức giá định sẩn vào một ngày cụ thể trong tương lai. Loại hợp đồng này nhanh chóng phát triển và trở lên phổ biến bởi vì đó íà công cụ phòng chống rủi ro có chi phí thấp xét theo quan điểm của nhà kinh doanh và môi giới chứng khoán. Hợp đồng tương lai trên các sở giao dịch được tiêu chuẩn hoá cao độ để tương thích với quy mô tài sản và tiền gửi của các ngân hàng, vì thế cho phép bảo vệ một cách hiệu quá thu nhập từ lãi và chi phí trả lãi của ngan hàng. Hợp đồng quyền cho phép người nấm giữ quyền giao hay nhận chứng khoán tại mức giá định trước vào ngày hay trước ngày quy định trong tương lai.
Hợp đồng quyền cũng được giao dịch rộng rãi trên các thị trường có tổ chức. Việc sử dụng hợp đồng này đặc biệt có hiệu quả khi nhà quản lý ngân hàng muốn chống lại rủi ro lãi suất nhưng không muốn làm giảm lợi nhuận tiềm năng nếu lãi suất thay đổi theo chiều hướng có lợi. Chi phí cho việc sử dụng hợp đồng quyền thường cao hơn so với hợp đồng tài chính tương lai.
Hợp đồng trao đổi lãi suất là công cụ phòng chống rủi ro có sự tăng trưởng mạnh nhất. Căn cứ vào hợp đồng trao đổi, các bên đồng ý đổi cho nhau các khoản thanh toán lãi, vì thế tạo sự phù hợp hơn giữa dòng tiền vào và dòng tiền ra. Trao đổi lãi suất cũng giúp giảm chi phí trả lãi bởi vì mỗi bên trong hợp đồng đều có lợi thế so sánh rlêng. Hợp đồng trần lãi suất đặt ra giới hạn tối đa về lãi suất người vay có thể nhận được trong khi đó, sàn lãi suất bảo vệ người cho vay chống lại tổn thất khi lãi suất thị trường giảm. Hợp đồng khoảng lãi suất duy trì lãi suất trong khoảng giới hạn là lãi suất trần và lãi suất sàn.
Từ khóa tìm kiếm
nhiều: chứng
khoán hóa, các nghiệp
vụ ngân hàng



