Mục đích của chương này là nghlên cứu những công cụ tài chính mới mà các ngân hàng sử dụng trong những năm gần đây nhằm hạn chế rủi ro, tạo thêm những nguồn thu nhập từ lệ phí và tăng cường khả năng huy động vốn để phục vụ hoạt động cho vay và đầu tư. Trên quan điểm của một nhà quản lý, chúng ta sẽ nghlên cứu ưu điểm, nhược điểm và đánh giá vai trò của những công cụ tài chính mới này đối với hoạt động ngân hàng.
Giới thiệu
Giới thiệu
Như chúng ta đã thấy trong các chương trước, ngân hàng phải đối mặt với rất nhiều loại rủi ro khác nhau. Khi lãi suất thay đổi, thu nhập từ lãi, chi phí trả lãi cũng như giá trị của các tài sản ngân hàng (đặc biệt là danh mục đầu tư) đều bị ảnh hưởng. Tình trạng khách hàng vay vốn không thanh toán được nợ buộc ngân hàng phải đối mặt với rủi ro tín dụng, đe doạ làm giảm thu nhập. Thêm vào đó, ngân hàng phải đáp ứng những yêu cầu ngày càng khắt khe từ phía các nhà lập pháp về vấn đề tăng cường vốn chủ sở hữu – nguồn vốn có chi phí cao nhất – nhằm bảo vệ ngân hàng trước những rủi ro trong quá trình hoạt động. Do vậy, các ngân hang đều rất năng động trong-việc tìm ra những giải pháp đối với yêu cầu tăng, vốn chủ sở hữu bằng cách loại bỏ các tài sản rủi ro khỏi danh mục tài sản, hay hạn chế các rủi ro.
Đối mặt với áp lực về rủi ro và yêu cầu tăng vốn chủ sở hữu, hê thống ngân hàng trong những năm gần đây đã phát triển và sử dụng rất nhiều loại công cụ quản lý rủi ro khác nhau. Những công cu quản lý rủi ro mới ra đời bao gồm: chứng khoán hoá các khoản cho vay, bán nợ, bảo lãnh tín dụng và các công cụ tín dụng phái sinh khác. Những công cụ mới này không chỉ giúp ngân hàng hạn chế một cách hiệu quả rủi ro mà còn tạo cho ngân hàng những nguồn thu nhập mới từ lệ phí, giúp ngân hàng có thể phục vụ khách hàng tốt hơn. thậm chí cả trong giai đoạn khó khăn về nguồn vốn. Trong chương này, chúng ta sẽ nghlên cứu cụ thể những công cụ quản lý rủi ro nêu trên.
Đọc thêm tại:



